Sau ngàn quân, trên chiếc xe hình vuông dùng để quan chiến, Hoắc Trường An cầm một vật hình ống dài.
Đây là dụng cụ quan chiến do Tang Ninh chế tạo khi lâm chung, được gọi là kính viễn vọng.
Mấy lần trước, chàng vì muốn khiến mọi người phục tùng, luôn ở tuyến đầu cùng tướng lĩnh Bắc Mông c.h.é.m giết, hôm nay là lần đầu tiên ở hậu phương quan chiến, mới bắt đầu sử dụng thần khí tuyệt diệu này.
Người Bắc Mông vừa hô lên, chàng đã nhắm tới.
Nam nhân kia thân hình rất gầy, đương nhiên không thể sánh bằng Đại ca phong hoa tuyệt đại ngày trước.
Nhưng hình dáng xương cốt rất giống!
Tóc búi của hắn bị người ta túm lấy, cổ ngửa ra sau, chỉ có thể nhìn thấy nửa dưới khuôn mặt, trông như vẻ thà c.h.ế.t không chịu khuất phục.
Tay Hoắc Trường An siết chặt hơn, không dám chắc chắn.
"Tiến lên chút nữa."
"Chủ thượng, tiến thêm nữa sẽ vào tầm bắn, e rằng có gian trá." Bùi Minh An khuyên ngăn.
"Không bằng gọi Đại phu nhân đến, thuộc hạ cảm thấy người thân thuộc nhất không ai qua được người đầu gối tay ấp."
Huynh đệ ruột cũng phải đứng sang một bên.
Chuyện này Bùi Minh An đã tự mình trải qua.
"Vậy thì đi mời Đại phu nhân."
"Tứ đệ!"
Ai ngờ Lý Ngọc Chi đứng trên lầu thành, nghe thấy âm thanh truyền tới, đã cưỡi ngựa đến rồi.
Hoắc Trường An vội vàng đưa kính viễn vọng cho nàng.
Lý Ngọc Chi vội vàng nhìn.
Nam nhân kia bị người ta khống chế, luôn không thể nhìn thấy trọn vẹn khuôn mặt, nhưng hình dáng xương cốt và vóc dáng thật sự rất giống.
"Hoắc Trường An! Ngươi một mình đến đây, bản tướng quân sẽ thả Hoắc Thanh Xuyên ra!" Nhật Bất Hách hô lớn.
Âm thanh lại từng lớp từng lớp truyền tới.
"Đó là Đại ca!" Hoắc Tĩnh Nhã ở gần hơn, khi bọn họ nắm lấy nam nhân mà lắc, nàng đã nhìn thấy khuôn mặt nam nhân!
Tốc độ quá nhanh, nhưng vẫn có thể nhìn ra dung mạo rất đẹp!
"Ta muốn đi cứu Đại ca!"
"Tiểu cô cô! Người bây giờ là tướng trên chiến trường!" Giọng nói non nớt của Cẩm Đường mang theo tiếng nức nở, nhưng lại dứt khoát nhắc nhở.