Mạc lão cha vội vàng đứng dậy.
“Ân nhân, người đã tỉnh, đây chính là nữ nhi của lão, Thúy Ngữ, Thúy Ngữ mau cảm tạ ân nhân, nhờ có nàng…”
“Nàng không phải nữ nhi ông! Ông đã bắt cóc nàng từ đâu, có phải là kinh thành không?”
Sắc mặt Tân Nguyệt Dung đột ngột thay đổi, trang nghiêm pha lẫn gay gắt, nếu không phải Mạc Thúy Ngữ đứng chắn trước Mạc lão cha như một người bảo vệ, có lẽ nàng đã mất kiểm soát xông lên túm lấy mà chất vấn.
“Rõ ràng, nàng là nữ nhi của ta, là nữ nhi của ta mà!”
Nàng nhìn Mạc Thúy Ngữ, nước mắt trong mắt không ngừng tuôn rơi, “Phù Nhi…”
Nhìn nàng rơi lệ, lòng Mạc Thúy Ngữ cũng quặn đau, bàn tay đã vươn ra, muốn lau đi nước mắt cho nàng.
Phù Nhi… hình như, nàng từng mơ thấy có người gọi mình như vậy.
Đây chính là, thân mẫu của nàng sao?
Tinh Bích vội hỏi: “Dưới lòng bàn chân của ngươi có một nốt ruồi không?”
Tân Nguyệt Dung nắm lấy bàn tay đang chần chừ của Mạc Thúy Ngữ, run rẩy lắc đầu, nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống mu bàn tay Mạc Thúy Ngữ.
“Người khác cần một nốt ruồi để nhận ra, ta thì không cần, đây chính là Phù Nhi của ta, Bắc Cung Tuyết Phù.”
Lão phu nhân nhìn qua nhìn lại hai người, trong lòng đã hiểu rõ.
Thì ra là vậy.
Chuyện Thành chủ Bắc Cung năm xưa đánh mất nữ nhi, quả là chấn động khắp thành, nàng nhớ phu quân cũng từng giúp tìm kiếm.
Chuyện đời lại trùng hợp đến vậy, Thúy Ngữ lại có thân phận hiển hách đến thế.
Chẳng trách, trên người nàng có chiếc Như Ý Tỏa kia.
Mạc lão cha dù có chậm hiểu đến mấy cũng đã kịp phản ứng, đây là thân mẫu của nữ nhi mình mà!
“Có đấy, chính giữa lòng bàn chân của Ngữ Nhi có một nốt ruồi tròn.”
Ông thành thật nói.
Ngữ Nhi có thân mẫu là quý nhân gia thế hiển hách, Ngữ Nhi có thể sống tốt hơn rồi, nói không chừng còn có thể giúp nàng thoát khỏi thân phận tội nhân.
Ông vui, vui lắm.
Chỉ là, lại sắp không được gặp nữ nhi nữa rồi.