Hai ngày đầu Hoắc Trường An vừa đi, Tang Ninh vẫn rất không quen.
Chiếc giường sưởi lớn bỗng nhiên trống rỗng, nàng cũng không còn sợ lăn vào giữa đụng phải hắn, giờ thì lăn lộn kiểu gì cũng được.
Chỉ là cảm thấy rất tĩnh lặng.
Trước kia dù hai người không nói chuyện, cũng có thể nghe thấy hơi thở của đối phương, những động tác nhỏ nhặt, cảm thấy không cô đơn.
Tang Ninh liên tục hai ngày không ngủ ngon, đêm đến không biết vì sao lại đột nhiên tỉnh giấc, s* s**ng xung quanh trống trải, rồi lại thiếp đi.
Ngày thứ ba, nàng gọi Tiểu Phượng Nhi sang ngủ cùng.
Tiểu Phượng Nhi thật sự rất chu đáo, nói chuyện dịu dàng nhẹ nhàng với nàng, hệt như khúc ru ngủ, Tang Ninh đêm đó đã có một giấc ngủ an lành.
Ngày thứ tư thì không được rồi.
Cẩm Tâm và Cẩm Tú mang hết chăn gối của mình tới.
Nhất quyết muốn ngủ với nàng, lại còn nhất quyết muốn nghe kể chuyện.
Tang Ninh kể chuyện Tôn Ngộ Không.
Khốn kiếp, nàng tiêu rồi!
Kể đến mức môi khô họng rát, đời này không bao giờ muốn kể chuyện nữa, rồi cuối cùng khi không thể chịu nổi mà nhắm mắt lại.
Mí mắt lại bị hai ngón tay nhỏ của Cẩm Tú vạch ra.
“Tứ thẩm thẩm, người đừng ngủ mà, Tôn Ngộ Không giả bị Tôn Ngộ Không thật đánh c.h.ế.t chưa?”
“Chết rồi, c.h.ế.t rồi, c.h.ế.t hết rồi, bốn thầy trò bị yêu quái nuốt chửng trong một ngụm, toàn bộ vở kịch kết thúc rồi!!!!”
Nửa đêm canh ba, Tang Ninh mỗi tay xách một cô bé, trả về trên giường sưởi của lão phu nhân.
Nàng thích giường sưởi lớn, thích lăn lộn, thích ở một mình! Sẽ không còn cảm thấy cô đơn nữa!
Qua hai ngày, Bạch Nghĩa lại đến, vô cùng nặng nề nói với nàng: “Triều đình, thật sự không phái người đến cứu tai.
Dương Quan, Lũng Châu, đã khắp nơi vay mượn lương thực, nếu vẫn không đợi được lương, e rằng, sẽ loạn mất.”
Khi nói lời này, ánh mắt hắn mang theo vẻ mờ mịt.
Trong lòng hắn, Dương Quan, Lũng Châu, Lương Châu là tam giác sắt của Tây Tái, vị trí địa lý ba thành liên kết lại chính là bức bình phong tự nhiên.