Hoắc Trường An bị dọa sợ đến suýt ngã nhào.
Không phải nói uống rượu vào sẽ ngủ sao?
Sao đột nhiên lại mở mắt ra, một quyền giáng tới.
Nếu không phải tránh nhanh, sống mũi đã bị đánh gãy rồi.
“Lão hỗn cầu, dám động ý đồ với cô nãi nãi, chán sống rồi!”
Tang Ninh một cái lý ngư đả đĩnh bật dậy, lập tức cưỡi lên người thiếu niên.
Vung tay tát vào mặt hắn một cái rõ kêu.
Hoắc Trường An: “…”
Đại tẩu lừa hắn?
“A hêy ——” một tiếng gầm gừ quái dị, nắm đ.ấ.m của nàng lại ập tới.
Hoắc Trường An vội vàng nắm lấy và bịt miệng nàng.
“Ninh nhi, là ta, nàng đừng la, để người khác nghe thấy!”
“U hu…”
Tang Ninh uống rượu vào sức lực lớn lạ thường, hắn thế mà lại không thể đè nàng lại.
Tay bị cắn rồi.
Mắt lại bị đ.ấ.m một quyền.
“Hoắc Trường An! Ngươi dám cho ta uống rượu, tên tiểu tử thỏ con gan to bằng trời, xem ta hôm nay đánh ngươi đến nương ngươi cũng không nhận ra!”
“Ninh nhi, ta… nàng yên tĩnh một chút, chúng ta từ từ nói.”
Tang Ninh như dã thú phát cuồng, nói nàng thanh tỉnh thì nàng lại không có chút quy tắc nào, toàn là công kích bằng sức mạnh thô bạo, không cho người khác chút thời gian th* d*c.
Nói nàng không thanh tỉnh thì nàng lại vẫn biết người trước mắt là Hoắc Trường An.
Trong lúc Hoắc Trường An tránh né, Tang Ninh lao vào bàn, tự mình đ.â.m vào lưng.
“Oa! Đau quá đau quá! Oa oa…”
“Ninh nhi…”
Hoắc Trường An đau lòng chạy tới, thế nhưng lại bị đ.ấ.m thêm một quyền vào con mắt còn lại.
Động tĩnh trong phòng quá lớn, Lý Ngọc Chi và Tạ Vũ Nhu cuối cùng cũng cảm thấy quá mức hoang đường.
“Ninh nhi la đau đấy sao Đại tẩu?”
“Phải đó, Tứ đệ có phải quá thô lỗ rồi không.”
“Đi xem đi, ta nghi ngờ đây là lần đầu tiên hai người họ động phòng.”
Ngày trước khi bọn họ thành hôn, ma ma sẽ cho uống một loại thang dược, giúp nữ tử giảm bớt rất nhiều đau đớn.