Nàng là kẻ lừa đảo
Hoắc Trường An vốn nghĩ lão bộc Đào Lương là một nhân vật rất quan trọng.
Nhưng nghe ra thì nàng ta cũng không có giao thiệp gì với Tang Ninh.
Vì sao mười mấy năm trôi qua, đột nhiên lại tìm nàng ta đến?
Không thể hiểu nổi.
Đào Lương cứ thế ở lại.
Vì thói quen sinh hoạt bị ngược đãi nhiều năm, cộng thêm việc nàng cố chấp coi Tang Ninh là chủ nhân, mình là nô tỳ.
Cho nên, khi ăn cơm nàng luôn tự mình trốn vào góc khuất mà ăn, việc gì cũng giành làm.
Mạc Thúy Ngữ cũng không giành lại được nàng ta.
Tang Ninh cũng không khuyên nổi, cuối cùng chỉ có thể mặc kệ nàng ta.
Hoắc Trường An nhạy cảm cảm nhận được sự khác biệt của Tang Ninh.
Cái không khí mập mờ như có như không giữa họ đã biến mất.
Thỉnh thoảng hai người nhìn nhau, ánh mắt nàng cũng trong trẻo nở một nụ cười, tự nhiên phóng khoáng, không ngại ngùng, không đỏ mặt.
Điều này khiến y cảm thấy rất hoang mang.
Mấy lần muốn cùng nàng nói chuyện, nàng lại bận rộn không ngớt, ngay cả buổi tối cũng không trò chuyện nữa, ngả lưng là ngủ.
Còn cái Đào Lương kia, không biết có phải cố ý hay không, mấy lần khi y kéo Tang Ninh lại, nàng ta liền nhảy ra chen ngang.
Thông minh như y liền lập tức biết là vấn đề của Đào Lương.
Chớp lấy một cơ hội liền chặn Đào Lương lại.
Hoắc Trường An khi uy h.i.ế.p người khác thì rất đáng sợ, mà Đào Lương lại dễ hoảng sợ.
Vài câu nói trôi qua, chẳng hỏi ra được cái gì, mà còn hù cho người ta ngất lịm.
Quan trọng là cảnh tượng này, lại bị Tang Ninh trở về nhìn thấy.
“Ta không làm gì nàng ta cả.” Y thì thầm kêu oan, có chút hoảng loạn.
Tim Tang Ninh như bị ong đốt.
Nàng thật sự không muốn thấy y như vậy.
So với y, Đào Lương mới là người ngoài mà.
Y ở trước mặt người ngoài, mặt lạnh lời lẽ nghiêm khắc, toàn thân đầy gai, thế mà trước mặt nàng, lại luôn cẩn thận dè dặt như thế.
Tang Ninh rất khó chịu.
Y sắp rời đi, nàng không thể nói lời tuyệt tình.