Nghe nói Tạ Vũ Nhu đang nghỉ ngơi trong phòng, Tang Ninh liền đi thẳng tới đó.
Ở cửa loáng thoáng nghe thấy nàng đang nói chuyện với ai đó, giọng nói đặc biệt dịu dàng, mang theo vẻ yếu ớt của nữ nhi.
"Tam tẩu?"
"...Đệ muội, mau vào đi!" Tạ Vũ Nhu lên tiếng gọi từ bên trong.
Thì ra nàng ta còn tỉnh táo, nàng cứ tưởng là đang ngủ mơ nói mớ.
"Tam tẩu, cảm ơn tẩu đã may băng nguyệt sự cho ta nha!"
Khuôn mặt tươi cười của Tạ Vũ Nhu khẽ khựng lại, rồi lại như không có chuyện gì tiếp lời: "Việc nên làm thôi, những việc khác ta cũng không giúp được gì."
Đáng ghét, đại tẩu lại đẩy nàng ra ngoài!
"Tẩu còn làm gì nữa, cứ dưỡng sức thật tốt là được rồi, nghe đại tẩu nói gần đây tẩu hay buồn ngủ sao?"
Tang Ninh nhìn sắc mặt nàng, hay buồn ngủ sao mắt lại có quầng thâm rồi? Tinh thần nhìn thì vẫn khá tốt.
Nhưng hình như cũng gầy đi đôi chút, có lẽ là do bụng lớn hơn nên trông vậy, Tang Ninh không dám chắc.
"Hay là ra ngoài phơi nắng một chút đi?"
"Không đi đâu, nắng nóng lắm, lại có chút buồn ngủ rồi." Tạ Vũ Nhu ngáp một cái.
"Vậy được rồi, hôm khác lại mời đại phu đến xem mạch thai."
Chuyện liên quan đến con cái, Tạ Vũ Nhu cũng không dám lơ là, liên tục gật đầu.
Nói thêm vài câu, Tang Ninh liền không quấy rầy nàng nữa.
Sau khi ra ngoài, nàng không đi ngay, mà áp tai vào cửa lắng nghe một lúc.
Bên trong Tạ Vũ Nhu quả nhiên lại cất tiếng nói.
"...Không bằng Tứ đệ... chàng còn chưa làm những điều này vì thiếp..."
"Đừng có giở trò cười cợt..."
"...Không nói với chàng nữa... con muốn ngủ rồi."
Trong phòng tĩnh lặng, không còn tiếng động nào truyền ra nữa.
Tang Ninh nghe được một nửa đứt đoạn, trong lòng kinh ngạc.
Trong phòng ngoài giường ra chỉ có tường, tuyệt đối không thể giấu người, vậy nàng ta đang nói chuyện với ai?
Thế giới này chắc chắn không có quỷ.
Đúng không?
Tang Ninh xoa xoa cánh tay, nhìn trái nhìn phải, sao lại cảm thấy có gió thổi vào cổ thế này?