Giếng đã có nước.
Vẫn là lượng nước đủ cho toàn thành bách tính uống.
Vinh Côn sốt ruột sai người sửa lại thành giếng, tìm thợ giỏi nhất, mài đá nhẵn bóng nhất.
Y nói năng lộn xộn, lặp đi lặp lại.
Đây là một Nguyệt Tuyền khác.
Là mạch sống của Lương Châu.
Tang Ninh biết, từ hôm nay trở đi, Hoắc gia ở Lương Châu, đã đứng vững gót chân rồi.
Hoắc Tĩnh Nhã đã sớm chạy về trước một bước.
Nàng muốn về nhà báo tin vui.
Tang Ninh bước vào rừng, tìm một khúc gỗ ngồi xuống, qua kẽ lá nhìn những khuôn mặt bận rộn nhưng đều rạng rỡ niềm vui.
Nàng thật sự cảm nhận được niềm vui của bọn họ.
Cái cảm giác thoát khỏi hiểm cảnh, cứ ngỡ là cọng rơm cuối cùng đè bẹp mình bỗng chốc biến thành dây xích kim cương, loại cuồng hỉ đó.
Yêu cầu của bọn họ thật đơn giản, chẳng qua chỉ là được sống sót mà thôi.
Từ khi xuyên đến đây, lần đầu tiên Tang Ninh cảm thấy thư thái.
Nàng nằm thẳng xuống, nheo mắt gác chân, hưởng thụ sự yên bình hiếm có.
Không biết từ lúc nào, nàng cảm thấy bên cạnh có người tới.
Mở mắt ra, là Bạch Nghĩa.
Y ướt sũng, nhưng cảm xúc đã ổn định, chỉ là trên mặt mang theo vẻ vui sướng bình thường.
“Tang nương tử, nàng vì nguồn nước mà cũng vất vả rồi, hai hôm nay chắc cũng không ngủ ngon phải không? Là bổn quan trước đây đã hiểu lầm nàng.”
Tang Ninh đúng là không ngủ ngon, nhưng không phải vì nước.
Là vì cái giường sưởi.
Nhưng Bạch Nghĩa hiểu lầm thì tốt hơn.
Nàng chính là vì lo lắng tìm nguồn nước mà không ngủ ngon đó mà!
“Nàng đã tìm thấy nguồn nước cho Lương Châu, lập đại công, ta sẽ tấu lên triều đình.”
Trong đầu Tang Ninh lập tức gióng lên hồi chuông cảnh báo.
Hoắc gia vốn dĩ bị người ta hãm hại, nàng ngay từ đầu đã cho rằng là vị ở trên cao nhất đã “giết lừa bỏ cối”.
Nhưng Hoắc Trường An có lần đã cùng nàng bàn luận chuyện này.
Đương kim Thánh thượng và Hoắc Trấn Nam từ khi còn trẻ đã có tình nghĩa đồng bào, sau đó mấy chục năm quân thần hòa thuận, tin tưởng lẫn nhau.
Chẳng rõ vì sao, Thánh thượng bỗng nhiên lại ra tay với Hầu phủ.
Trước khi sự việc xảy ra, điểm bất thường duy nhất là Thánh thượng bị bệnh hơn một tháng, trong thời gian đó, do Thái tử giám quốc.