Ai ngờ Hoắc Trường An ngây người một lúc rồi đỏ bừng mặt.
“Trong phòng, gọi như vậy, cũng, cũng không phải là không được… nhưng ta, ta thấy hơi không ổn.”
Dù sao hắn cũng có muội muội thật.
Trong nhà các huynh trưởng và tẩu tẩu cũng đều đàng hoàng, không ai gọi như vậy cả.
Như tên Thẩm Diệp kia, hắn ta có cái tật này, lúc không có ai thì cứ ép nương tử của hắn gọi là ca ca.
Lần đầu tiên nghe thấy, hắn nổi hết da gà.
“Hay là, ngươi gọi ta… Trường An ca ca.”
Nói xong, lại thấy không hay.
Bởi vì Vân Thủy Tiên cũng gọi như vậy.
“Hay là cứ gọi tiểu tự của ta đi, gọi ta, Tử Lạc.” Thiếu niên mím môi, dường như có chút ngượng ngùng.
Tiểu tự của hắn, qua mười tuổi là không ai gọi nữa.
Trước kia từng nghe lỏm huynh trưởng thứ ba và tẩu tẩu thứ ba ở góc tường, tẩu tẩu thứ ba chính là gọi tiểu tự của huynh trưởng thứ ba.
Hơi có chút sến sẩm, nhưng cũng tạm được.
Tang Ninh hoàn toàn đơ người.
Nam nhân, trong đầu toàn nghĩ gì vậy chứ!
“Chưa biết đi đã lo học múa lượn, đưa ngươi cái gối, đi mà nằm mơ giữa ban ngày đi!”
Còn chơi cái trò tình ca ca tình muội muội đó.
Lão nương ta nói là huynh muội ruột thịt!
Tang Ninh không để ý đến hắn nữa, tiếp tục đi làm đồ ăn.
Nàng đi được một lúc lâu, hơi nóng trên mặt thiếu niên dần dần tan đi.
Còn hắn, cũng đã phản ứng lại.
Hắn cúi đầu nghiến răng tự nói: “Cứ muốn làm trượng phu của ngươi.”
“Chẳng phải thích sờ cơ bụng sao? Đêm nay cứ c** s*ch mà ngủ!”
Tang Ninh từ hầm nhỏ giấu trong bếp lấy ra chút gạo và bột mì, trộn đều rồi để sang một bên cho nở.
Đây là do những thôn dân kia đưa tới, xay chẳng tinh xảo chút nào.
Còn có một ít lúa mì, đậu que các thứ, nàng đem những thứ có thể trồng được đều ném vào không gian.
Muốn chín còn phải chờ thêm.
Lại mang ra một quả bí ngô lớn, cắt ra cho vào nồi hấp.
Hôm nay muốn làm chút bánh màn thầu bí ngô nhỏ.
Những thứ này là để cho người nhà ăn, ngoài ra còn phải hấp một nồi màn thầu khoai lang dại, cho hai cha con nhà họ Lưu ăn.
Bận rộn hơn nửa ngày, lão phu nhân và Tạ Vũ Nhu đã trở về.
Bọn họ quả thật đã mang về một đống đồ.