Tang Ninh tiến lên, cảm nhận được làn da tr*n tr** bên ngoài bị lửa thiêu đốt đau rát.
Từng đợt sóng nhiệt ập thẳng vào mặt.
Còn Bạch Nghĩa và một đám quan binh không biết đã ở đây bao lâu, mặt đều đỏ bừng.
Nàng không có thời gian nói biện pháp, trước tiên bảo bọn họ lùi lại phía sau.
“Chúng ta không rút, ngươi một nữ nhân đừng ở đây xen vào!”
Bạch Nghĩa một bộ dạng chính trực lẫm liệt.
“Da các ngươi đã bị bỏng rồi!”
“Bỏng mãn tính không hiểu sao? Chưa từng bị túi nước nóng làm bỏng sao? Các ngươi bây giờ chính là ếch trong nước ấm! Đợi đến khi muốn chạy thì đã không chạy thoát được nữa rồi!”
“Con ếch trong nước ấm” gì chứ, nếu y thực sự được trong nước ấm thì còn đỡ, đã bao lâu rồi y chưa được tắm táp sảng khoái một lần!
Bạch Nghĩa nghĩ vậy, nhưng vẫn không nhịn được sờ lên mặt mình.
Đau nhói, không dám chạm!
“Các ngươi xem mặt mình đi, thật sự cho rằng chỉ là nóng thôi ư? Ngu xuẩn! Ở thêm nữa là chín rục cả rồi!”
Tang Ninh dùng tay áo che mặt, chạy ra xa một chút.
Khi quay đầu nhìn lại, Bạch Nghĩa cũng không quá ngốc, đã hạ lệnh cho người bắt đầu lui lại.
Sau khi lui đến nơi cách lửa xa hơn, mặt và cánh tay y vẫn như đang bị nướng.
Ngoài bỏng rát, không còn cảm giác gì khác, nhưng tay y lại không dám chạm vào.
Quả nhiên là bị bỏng rồi!
Mọi người nhất thời sợ hãi.
Tô tướng quân không dám chạm vào mặt, lo lắng hỏi Tang Ninh: “Ta bị bỏng có nghiêm trọng không, sẽ không bị hủy dung mạo chứ?”
Bạch Nghĩa không vui nói: “Ngươi là tên đàn ông thô lỗ, lúc nào rồi mà còn lo lắng chuyện này!”
“Không phải mà! Gần đây ta để mắt tới một cô nương, nàng ấy vốn đã chê ta đen rồi…”
Mọi người: “…”
“Vậy thì ngươi xong rồi, ngày mai mặt ngươi chắc sẽ đen hơn nữa, còn bong cả da ra đấy!” Tang Ninh nói thẳng thắn.
Tô tướng quân nghe vậy, liền bực bội mắng một câu th* t*c.
Ban nãy sao không nghĩ tới việc che mặt đi chứ?
“Đừng nói nhảm nữa, ngươi nói có cách dập lửa?”
Bạch Nghĩa không dám chần chừ chút nào.
Nơi đây gió vốn đã lớn, như hôm nay gió nhẹ quả thực không thường thấy, phải tranh thủ thời gian dập lửa nhanh chóng.