Hoắc Tĩnh Nhã mừng rỡ: “Lọc qua một chút…”
“Đừng nghĩ nữa, không bõ công sức đâu.”
Tang Ninh vừa đoán đã biết đó là loại nước như thế nào.
Đồi đất vàng, nước sông Hoàng Hà, chắc cũng tương tự thôi, lọc bằng tay không mệt c.h.ế.t ngươi thì sao!
Chỉ cần có nước, không chậm trễ việc đắp lò sưởi, Tang Ninh liền yên tâm.
Lưu Đông lập tức chạy về nhà cùng cha mình nghiên cứu việc đắp lò sưởi.
Bên cạnh Tang Ninh “vù” một cái chạy vụt qua một bóng dáng nhỏ.
Khiến nàng giật mình.
“Tiểu Cẩm Đường, con làm gì đấy? Lại đây cho thím xem vết thương nào.”
“Đỡ nhiều rồi không đau nữa đâu ạ.”
“Ta bảo con lại đây!”
Cẩm Đường không còn cách nào khác, cúi đầu không tình nguyện từng bước một lê đến.
“Con làm cái gì thế!”
Tang Ninh một tay giữ chặt hắn, véo cằm hắn xem vết thương.
“Ôi! Đừng động tay động chân!”
Cẩm Đường mặt đầy kinh hãi, lại vùng vẫy.
Vùng vẫy một chút, Tang Ninh liền buông tay.
Nàng đầy vẻ tổn thương nhìn hắn, “Thì ra con lại ghét ta đến thế.”
Nàng che mắt lại, “Cẩm Đường, lòng tứ thẩm nát vụn thành nhân bánh sủi cảo rồi.”
Chính phòng vừa vặn truyền đến tiếng khóc của bé gái, cũng không biết là Cẩm Tâm hay Cẩm Tú.
Tang Ninh qua kẽ tay nhìn thấy biểu cảm nhỏ nhắn đầy áy náy của Cẩm Đường.
Trong lòng nàng vui thầm, che mắt đi vào chính phòng.
Cẩm Đường: “…”
Hắn có tội!
Hắn đã làm tổn thương lòng tứ thẩm rồi!
“Tứ thúc, tứ thúc!”
Cẩm Đường vội vã chạy đi tìm Hoắc Trường An.
“Tứ thúc, ta nói một chuyện thúc có thể đừng tức giận không?”
“Ta không tức giận.”
Hoắc Trường An hôm nay trông tâm trạng rất tốt, hiếm khi không quở trách Tôn nhi.
Cẩm Đường lại ngập ngừng hồi lâu.
“Tứ thúc, tứ thẩm, rất, rất thích ta.”
Hoắc Trường An lười biếng liếc mắt.
“Ta biết, đó là vì con là cháu của ta, nàng ấy yêu ai yêu cả đường đi lối về.”