“Thôi được rồi, không muốn nói thì không nói, nhà nào cũng có nỗi khổ riêng.” Lão phu nhân thấu hiểu.
Huống hồ họ tuy là người thân, nhưng thực sự không quá thân thiết.
Đừng cố ép người ta phải nói ra.
“Đan Quế, mang bột bắp về đi.”
Lão phu nhân lại lấy phần bột bắp đó ra đưa cho Kiều Đan Quế.
“Hãy nhớ, hiện giờ gia đình chúng ta đang gặp nạn, những ân oán nhỏ nhặt trước đây đều không đáng nhắc đến nữa, các con phải nương tựa lẫn nhau, mới có thể vượt qua cửa ải này.”
Trong mắt Kiều Đan Quế lộ ra một tia cay đắng.
Đúng vậy, nàng hiện giờ đã hiểu ra rồi.
Chẳng có gì đáng để tranh giành, cũng chẳng có gì đáng để cướp đoạt.
Nắm chặt túi bột bắp trong tay, nàng khẽ nói lời cảm tạ: “Đa tạ bá mẫu.”
“Đừng cảm ơn ta, cảm ơn tứ đệ muội của con đó, hiện giờ là nàng ấy quán xuyến mọi việc trong nhà.”
Lão phu nhân trực tiếp nói rõ thân phận của Tang Ninh.
Kiều Đan Quế đột nhiên ngẩng đầu lên, vẻ mặt kinh ngạc.
Tuy quan hệ hai nhà xa cách, nhưng gia phụ lại rất quan tâm đến đại bá một nhà.
Vừa biết chuyện Hầu phủ gặp nạn, ông ấy đã mắng cả đêm.
Mắng đại bá ngu dốt, mắng Tang Thái úy là kẻ tiểu nhân xảo quyệt.
Tứ đệ muội chẳng phải là… nữ nhi của Tang Thái úy sao?
Chuyện này là sao?
Tang Ninh mỉm cười với nàng ta.
Kiều Đan Quế có chút hoảng loạn.
“Bá mẫu, ta, ta đi trước đây.”
Kiều Đan Quế vội vã rời đi.
Nàng ta thậm chí còn không hề để ý tới Hoắc Trường An đang tựa vào giường trong phòng.
Cả nhà tiếp tục ăn cơm, lại đoán xem Mạc Thúy Ngữ đã xảy ra chuyện gì.
Bên ngoài tiếp tục vang lên tiếng đập cửa “thùm thụp”.
“Ai đó?”
“Là ta! Hoắc Bảo Hồng!”
Lão phu nhân vừa nghe, vội vàng ra mở cửa.
“Nhị đệ!”
Hoắc Bảo Hồng mình mặc áo vải thô, lưng còng, tóc đã bạc nửa đầu, đâu còn dáng vẻ một nho sĩ buôn bán giàu có, sang trọng như trước.
Xem ra suốt chặng đường lưu đày cộng thêm lao dịch đã khiến hắn chịu không ít khổ sở, đến cả đi lại cũng cà nhắc.