Đại bảo bối, thật thông minh!
Nhưng, Tang Ninh thật sự không muốn để cậu bé diễn.
Hơi phá hoại hào quang thần tượng.
Tuy nhiên Cẩm Đường lớn lên tuấn tú, cho dù ôm đầu gào lớn cũng không khiến người ta khó chịu, chỉ khiến người ta cảm thấy đau lòng.
“Đứa bé nhỏ như vậy, các ngươi cũng ra tay!”
Bạch Nghĩa tức giận mắng Vinh Côn.
Trước đó, y nhận được thư của biểu huynh Lộc Đài, nói rằng từng cùng nhị lang Hoắc gia tham gia một trận chiến nào đó, cũng coi như có tình đồng bào, bảo y chăm sóc gia quyến Hoắc gia một chút.
Thế này thì hay rồi, người vừa tới đã bị thương rồi.
Ánh mắt y nhìn về phía Hoắc Tứ lang đang không thể đi lại được, trong lòng y quả thực tiếc nuối!
Phía cửa sổ truyền đến một tiếng “kẽo kẹt” giòn tan, một bóng người nhỏ chúi đầu xuống.
“Ấy!” Bạch Nghĩa không kìm được vươn tay về phía trước.
May mà Lão phu nhân ở gần nhất đưa tay ra đón.
Hai bà cháu cùng nhau ngã xuống đất.
Hóa ra là Cẩm Tú, vậy mà dùng tay bẻ gãy song cửa sổ, vì quán tính nên rơi xuống.
Tang Ninh kinh ngạc, đứa bé ba tuổi, lại có sức lớn thế?
Lập tức nghĩ, cái cửa sổ này đã bao nhiêu năm rồi, sớm đã không còn chắc chắn nữa.
“Oa oa... Tổ mẫu, bọn họ đánh Tứ thúc, đánh ca ca, đánh Tam thẩm nương, bọn họ thật xấu! Cẩm Tú không ra được, không ra được!”
Cẩm Tú ôm Lão phu nhân khóc lớn.