Cẩm Đường đặc biệt thích con ruồi trâu lớn đó.
Cậu ta nói: Chân là chân, râu là râu, mắt đỏ đầu xanh, lông tơ sợi sợi rõ ràng, đôi cánh mỏng như lụa nhưng đầy sức mạnh, tư thế dang cánh sánh ngang với chim ưng.
Tuyệt đẹp!
Tứ thẩm thẩm quả nhiên đối xử với cậu ta tốt nhất, thứ quý giá như vậy cũng tặng cho cậu ta!
Sau này cậu ta nhất định phải hiếu kính tứ thẩm thẩm thật tốt!
Cẩm Tú và Cẩm Tâm nhìn với ánh mắt ngưỡng mộ, thực ra các nàng cũng rất thích con ruồi trâu lớn đó, một chút cũng không thấy ghê tởm.
Nó rõ ràng cao quý và uy vũ đến vậy.
“Cẩm Tâm và Cẩm Tú cũng có quà đó.”
Tang Ninh như làm trò ảo thuật, lấy ra hai xâu vòng tay đỏ tươi.
Đây là quả kim cương đằng mà nàng vừa phát hiện.
Dùng kim chỉ lấy từ nhà Lộc Thời Thâm mà xâu lại.
Kim cương đằng, danh pháp khoa học Bạt Khiên, là một loại dược liệu rất tốt, rễ và thân có thể giải độc tiêu ung, trị lỵ tật, lở loét, vảy nến, bỏng.
Lá ăn vào có thể tiêu viêm, trấn thống.
Thân cây chất liệu cứng cáp, có thể chế tác vòng tay, vừa đẹp vừa tinh xảo.
Nàng vừa đào một cây và đưa vào không gian, định khi trị liệu cho Hoắc Trường An thì sẽ cho hắn dùng.
Hài tử thì không hiểu giá trị ra sao, chỉ cần đẹp là được.
Cẩm Tú và Cẩm Tâm lập tức vui mừng!
Trong mắt các nàng, vòng tay đỏ tươi còn hơn cả con ruồi trâu lớn kia.
“Tứ thẩm thẩm, người thật tốt!”
Đó là đương nhiên rồi! Nàng chưa bao giờ thiên vị ai cả.
Tang Ninh cười nói với Cẩm Đường: “Hổ phách còn cần được mài giũa, rồi xỏ dây nữa, đợi chúng ta đến Lương Châu, ta sẽ làm cho cháu.”
Đỗ Sơn xích lại gần tặc lưỡi hai tiếng: “Đây là đồ tốt, nào, Đỗ thúc mài giũa cho cháu.”
“Không cần!” Cẩm Đường nhanh chóng cất đi, vẻ mặt cảnh giác.
“Tứ thúc của ta có thể mài giũa cho ta.”
A nha!
Quên mất còn có một đứa trẻ lớn nữa!
Tang Ninh quay người.
Hoắc Trường An lại đang nhìn trời mà ngây người.