Bắt Đầu 10 Lần Rút Sau Đó Vô Địch (Full)
Chương 2050: Suy nghĩ của Hoa Vô Ái, âm Thiên Tử muốn đoạt quyền năng
Âm Phủ.
Một dòng sông to lớn vắt ngang thiên địa.
Mà bên bờ dòng sông này, có một biển Hoa Bỉ Ngạn, một thiếu nữ mặc trên người một bộ trường bào hoa lệ màu đen, chân ngọc nhẹ nhàng lay động, khuấy lên từng vòng gợn sóng ở trong nước, thiếu nữ này, chính là một trong Huyền Thiên cửu tinh, Hoa Vô Ái.
Ở âm Phủ, cũng chỉ có nàng dám dùng nước ở bờ sông Tam Sinh tràn ngập sức mạnh Luân Hồi dồi dào để ngâm chân, những người khác, ngay cả tới gần cũng không dám.
Bên hông Hoa Vô Ái có một tấm lệnh bài hơi sáng lên.
Đó là Huyền Thiên lệnh.
Trong hai con ngươi như hồng ngọc kia của nàng, lướt qua một tia kinh ngạc.
"Há, hắn đã trở về."
Trên mặt Hoa Vô Ái nở nụ cười hiếm thấy.
Thậm chí còn nhẹ nhàng ngâm nga ca dao.
Trong đầu, không khỏi hiện ra từng màn nhận biết Sở Cuồng Nhân.
Nước sông Tam Sinh dưới chân nàng, theo suy nghĩ của nàng, nổi lên từng vòng gợn sóng, cũng chiếu rọi ra quá khứ quen biết giữa nàng và Sở Cuồng Nhân.
Lần gặp gỡ cuối cùng của hai người là vào hai vạn năm trước.
Khi đó.
Sở Cuồng Nhân đến âm Phủ, thực hiện lời hứa, giải trừ nỗi khổ luân hồi vô tận cho Hoa Vô Ái, trợ giúp nàng thoát khỏi vòng xoáy luân hồi.
Loại chuyện ngay cả Hỗn Nguyên cũng không nhất định làm được, lại bị Sở Cuồng Nhân hoàn thành, hắn dùng sức mạnh đại đạo, đánh nát vòng xoáy luân hồi.
Từ đó, Hoa Vô Ái không cần lại chịu nỗi khổ luân hồi.
Nhưng mà, Sở Cuồng Nhân lại tìm cho nàng một việc khổ sai.
Đó chính là, giao phó toàn bộ âm Phủ cho nàng chưởng quản, thậm chí cũng không giữ lại chút quyền năng âm Phủ nào, giao nó cho nàng, để cho nàng trở thành Quỷ Đế mới của âm Phủ.
Hoa Vô Ái vô cùng hoảng hốt đối với chuyện này, quản lý âm Phủ, không hề nghi ngờ, đây là một phần quyền năng chí cao vô thượng, vô số người đều tha thiết ước mơ.
Nhưng Sở Cuồng Nhân, cứ giao cho nàng như vậy sao?
Đến bây giờ nàng vẫn nhớ tới nụ cười phóng khoáng của đối phương.
"Ha ha, ta còn phải quản Tiên giới, nếu phải quản luôn âm Phủ, thì sẽ rất mệt mỏi, cứ vậy đi, âm Phủ làm phiền ngươi trông giữ."