Bắt Đầu 10 Lần Rút Sau Đó Vô Địch (Full)
Chương 1877: Thiên chứng kiến, Đế Bá vạn cổ, một kiếm chứng được Thiên ngoại chi Thiên
Trận chiến ở Kiếm Linh cổ tinh.
Từ lúc Sở Cuồng Nhân tiến vào, trận chiến này càng thêm rung động lòng người.
Thiên Hung, Thiên Kiếm.
Một người là Vạn Kiếm Chi Kiếp, một người là Vạn Kiếm Chí Tôn!
Hai người này, rốt cuộc là ai sẽ có kỹ thuật cao hơn một bậc?
Người nào mới thật sự là chí cường trong kiếm!
Mọi người vô cùng chờ mong.
Mà sau khi Thiên Hung cảm nhận được uy thế của Sở Cuồng Nhân, trên mặt cũng nhịn không được mà nở nụ cười, làm cho kiếm chi oán khí trên người sôi trào.
"Thiên Kiếm, ngươi biết chúng ta đợi trận chiến này bao lâu không? Ngươi và ta, người nào mới thật sự là Thiên! Liền để trận chiến này tìm ra đi! !"
Nói xong, hắn không nói hai lời, đưa tay chém ra một kiếm.
Kiếm chi oán khí lưu chuyển, long trời lở đất!
Sở Cuồng Nhân không lùi không tránh, cũng đưa tay chém ra một kiếm!
Kiếm khí va chạm trong nháy mắt, chính là đạo của hai người phát sinh va chạm cùng cực, mà sự va chạm này, cũng có thể nói rõ mạnh yếu của Hợp Đạo Thần Vương, chỉ trong một cái chớp mắt, Thiên Hung liền trực tiếp bị đánh bay ra ngoài.
Sau khi liên tiếp đập vỡ mười mấy hành tinh mới ngừng lại được.
Tình cảnh này khiến cho mọi người xôn xao.
"Thế mà lại có loại kết quả như thế này!"
"Thiên Hung lại bị một chiêu của Thiên Kiếm bức lui rồi? !"
"Sự cường đại của Thiên Kiếm, quả nhiên là không thể tưởng tượng."
"Nếu như không có thực lực như vậy, sao Thiên Kiếm lại dám một mình đại náo Đế Vương nhất tộc chứ? Ngay cả Thần Vương vô thượng cũng bị đánh ngã."
"Chậc chậc, Thiên Hung thật sự là tìm đường chết rồi."
Chuyện về Đế Vương nhất tộc, huyên náo rất lớn.
Tuy rất ít người biết chuyện cụ thể, nhưng chuyện Sở Cuồng Nhân đại náo Đế Vương nhất tộc, áp chế Thần Vương vô thượng không hề sai.
Dưới ánh nhìn của mọi người, tỷ lệ thắng lợi của Thiên Hung, không lớn.
Đương nhiên.
Mọi người cũng đều biết Thiên Hung không đơn giản, có khả năng trên người còn giấu át chủ bài gì đó, cho nên trận này thắng thua như thế nào, vẫn khó có thể đoán trước như cũ.