Bắt Đầu 10 Lần Rút Sau Đó Vô Địch (Full)
Chương 1573: Hỗn Độn Thanh Liên, đại đạo tranh phong, Đạo Tổ xuất thủ
Hỗn Độn khí lưu ở mặt ngoài trứng Hỗn Độn khổng lồ bắt đầu tiêu tán, từng đạo từng đạo vết rách xuất hiện, mà ở bên trong vết rách kia có thanh quang lan tràn ra!
Bên trong thanh quang, có đạo văn huyền diệu đan xen trong đó, trong Hỗn Độn, còn có đạo âm huyền diệu truyền ra, rung chuyển cả bầu trời!
Trứng lớn Hỗn Độn xảy ra dị biến, nhất thời khiến cho toàn bộ chiến trường đều trở nên vô cùng an tĩnh, tất cả yêu nghiệt thiên kiêu đang giao thủ ở đây đều ào ào ngừng tay, tập trung tinh thần nhìn trứng lớn.
Trong này, rốt cuộc là cái gì?
Sở Cuồng Nhân?
Hay bên trong là Cực Phẩm Tiên Thiên Chí Bảo giống như bọn họ đã suy đoán?
"Công tử..."
Vết rách ở phía trên quả trứng lớn kia càng ngày càng nhiều, trong lòng Lam Vũ mơ hồ hiện ra một sự rung động, không sai, loại cảm giác này, tuyệt đối là công tử.
Thanh quang chiếu rọi khắp Hỗn Độn, một luồng dao động vô cùng huyền diệu khuếch tán mà ra, không chỉ ở trong mảnh vỡ Hỗn Độn, thậm chí ngay cả toàn bộ Tiên giới đều bị luồng dao động kỳ lạ này ảnh hưởng.
Nguyên một đám đại năng đều đưa ánh mắt về phía mảnh vỡ Hỗn Độn, ánh mắt mang theo vẻ ngưng trọng.
Hỗn Độn khí lưu ở bên ngoài trứng lớn hoàn toàn tiêu tán, hiển hiện ở trước mặt mọi người, chính là một nụ hoa tràn ngập tiên huy thanh sắc!
Nụ hoa này có hình bầu dục, phất phơ ở trong Hỗn Độn, hàng tỉ tiên huy lưu chuyển, tươi sáng chói mắt.
Không ít tu sĩ nhìn thấy nụ hoa này, trong lòng bỗng nhiên hiện ra một sự khát vọng trước nay chưa từng có!
Cơ duyên!
Cơ duyên khổng lồ trước nay chưa từng có!
"Nụ hoa này, rốt cuộc là cái gì, thế mà có thể khiến cho người ta sinh ra loại cảm giác này? !"
Cho dù là yêu nghiệt như Đông Hoàng thần tử, Kim Ô thiếu tổ cũng không nhịn được mà kinh thán thành tiếng.
Mà một số đại năng ở Tiên giới nhìn thấy nụ hoa này, thì đồng tử đều nhịn không được mà co rụt lại, chấn động không gì sánh nổi!
"Cái này, đây chẳng lẽ là..."
Bên trong Côn Lôn Tiên Đình, đồng tử của Tuyệt Tâm Tiên Đế co rụt lại, khiếp sợ không gì sánh nổi!