Bắt Đầu 10 Lần Rút Sau Đó Vô Địch (Full)
Chương 1347: Chính nhân quân tử, truyền thừa của Xi Vưu, tám mươi mốt ma tướng Cửu Lê
Sau khi Lê Phi rời đi từ chỗ của Sở Cuồng Nhân, tìm được tộc trưởng Cửu Lê.
Nhìn thấy Lê Phi trở về nhanh như vậy, trong lòng của tộc trưởng Cửu Lê đã có suy đoán: "Hắn cự tuyệt?"
"Đúng vậy, Sở công tử có đức độ, cũng là một chính nhân quân tử."
Lê Phi cảm khái nói, đối với việc Sở Cuồng Nhân cự tuyệt mình, chẳng những không có chút oán hận nào, ngược lại càng thêm bội phục si mê.
Anh hùng cứu mỹ, lại cứu bộ lạc của mình, hơn nữa mặc kệ là thiên phú hay thực lực, ngoại hình hay tài năng, mọi thứ của Sở Cuồng Nhân đều xuất sắc, cho dù là Lê Phi cao cao lạnh lùng, cũng không khỏi động tình.
"Ừm, nếu là như vậy, ngược lại cũng xứng đáng để phó thác."
"Phụ thân, nếu như Sở công tử đáp ứng, vậy phải làm sao bây giờ?"
Lê Phi có chút tò mò hỏi.
"Sở công tử thiên phú tài tình, không gì sánh kịp, lại có thêm Đại La Kim Tiên nghe lời hắn điều khiển, bối cảnh thâm sâu khó dò, nếu như ngươi cũng có thể kết đôi với hắn, đối với bộ lạc Cửu Lê của chúng ta là trăm điều lợi mà không một điều hại, hơn nữa, không phải ngươi cũng chung tình với hắn sao?" Tộc trưởng Cửu Lê khẽ cười một tiếng, nói.
Nghe đến đâyLê Phi hơi đỏ mặt, tiếp đó tiếc nuối nói: "Nhưng Sở công tử không phải là người như thế, chỉ sợ một đứa con gái bình thường như ta, cũng không thể lọt vào mắt của hắn."
Tuy rằng nàng cũng không kém, nếu không thì cũng chẳng có khả năng được thiếu chủ của bộ lạc Si Mị ngấp nghé.
Nhưng mà, nàng ý thức được rằng so với loại nhân vật tuyệt thế, cao cao tại thượng như Sở Cuồng Nhân này, vẫn là có khoảng cách.
Nàng chỉ là một trong muôn vàn đóa hoa, mà Sở Cuồng Nhân, lại chính là mây ở trên trời cao, nhìn xuống nhân thế!
"Bên người của Sở công tử quả thật là không thiếu nữ nhân. Hai nữ tử cùng đi theo bên cạnh hắn kia, cũng không phải loại người tầm thường gì, nhất là cái người gọi là Thạch Anh kia, tuy rằng vẻ ngoài nhìn trông giống như là một vị Thiên Tiên tầm thường, nhưng nàng tuyệt đối không chỉ có vậy thôi, nhưng mà, kì lạ ở chỗ nào, ngay cả ta cũng không thể nhìn thấu."