Bắt Đầu 10 Lần Rút Sau Đó Vô Địch (Full)
Chương 1332: Khiến cho người khác thất vọng, Tử Vi Đế Tinh mở ra
Những cành cây của Phù Tang Thụ của Sở Cuồng Nhân vươn ra, hóa thành một kết giới kín, ngăn cản từng thần hỏa đang bay tới từ bốn phương tám hướng.
Ngay sau đó, trong cơ thể hắn có Hoàng Hỏa màu vàng đỏ gào thét phóng ra!
Nếu như chín loại thần hỏa này hợp thành Cửu Muội Thần Hỏa, thì Hồng Liên Hoàng Hỏa do phân thân này của hắn thi triển ra ngược lại sẽ áp chế không nổi, nhưng mà, nếu là thần hoả phân tán thế này, ngược lại là dư xài.
Hoàng Hỏa áp chế chín loại thần hỏa, bao phủ lấy chúng, lập tức bị hắn ném vào trong không gian của Tụ Lý Càn Khôn.
Về phần Hỏa Đồng, hắn cũng không tiếp tục truy kích nữa.* *
** "Bên trong Thần Hỏa Đồ, ba mươi ba chỗ kỳ địa, làm phiền ngươi tiếp tục giúp ta tìm."
**
**
Sở Cuồng Nhân cười nhạt một tiếng.
Hắn tin tưởng, với tính cách của Hỏa Đồng, tuyệt đối sẽ không dễ dàng từ bỏ ý đồ như vậy, hắn nhất định còn sẽ tìm kiếm những thần hỏa khác, sau đó ngóc đầu trở lại!
Mà đến lúc đó, Hoàng Hỏa của hắn, sẽ có một đợt quân lương khác.
Nói trắng ra là, Hỏa Đồng chính là một trong những công cụ của hắn.
"Còn đối với ngươi thì..."
Sở Cuồng Nhân nhìn về phía Hoàng Vũ Y, trong mắt hiện ra một tia lãnh ý: "Không có một chút tác dụng nào."
Hoàng Vũ Y, người đang giao thủ với Phù âm cảm nhận được ánh nhìn chăm chú của Sở Cuồng Nhân, lúc này hoảng sợ đến mức sắc mặt trắng bệch, sau khi nhìn thấy Hỏa Đồng đào tẩu, thì ngay cả nửa điểm chiến ý cũng không có.
"Rút lui! !"
Nàng dùng một chưởng đánh lui Phù âm, sau đó liền muốn chạy trốn.
Nhưng mà, làm sao Sở Cuồng Nhân có thể để nàng rời đi một cách dễ dàng như vậy.
Vô số đạo văn màu trắng bạc tập trung xung quanh hắn, nhanh chóng lan tràn ra, trong chớp mắt đã bao phủ cả trời đất, sức mạnh thời không cường đại lập tức đổ xuống, phong tỏa hư không!
Dưới sự giam cầm của luồng sức mạnh này, Hoàng Vũ Y căn bản không có cách nào để trốn thoát!
"Không! !"
Trong lòng Hoàng Vũ Y sợ hãi, ngay sau đó, trực tiếp biến ra bản thể.
Một con Thần Hoàng to lớn bay lên không trung, hai cánh mở ra, Hoàng Hỏa không có gì sánh kịp tuôn ra như nước chảy, thiêu đốt tứ hải bát hoang!