Bắt Đầu 10 Lần Rút Sau Đó Vô Địch (Full)
Chương 1119: Sở tiên sinh của Thiên Cơ các, đế quốc thiên kiêu bị tập kích
Tinh vực Thương Khung.
Sở Cuồng Nhân trở về, ngoại trừ mấy người thân cận thì cũng không có bao nhiêu người biết, hắn cực kỳ điệu thấp.
Mà mấy năm sau, trong đế quốc tinh vực Thương Khung có một tòa Tàng Thư lâu vô cùng to lớn vụt lên từ mặt đất, thu nạp điển tịch trong thiên hạ.
Đây là đề nghị của Sở Cuồng Nhân.
Một văn minh muốn phát triển thì thứ quan trọng nhất chính là tri thức, chinh phạt cũng không phải là con đường phát triển lâu dài tốt nhất cho một văn minh.
Tri thức mới là yếu tố phát triển đầu tiên.
Chinh phạt, chỉ là thủ đoạn.
Cùng với việc xây dựng Tàng Thư lâu, tri thức của các đại văn minh tu hành lệ thuộc vào tinh vực Thương Khung không ngừng bị thu thập.
Mà đế quốc Thương Khung cũng đặc biệt xây dựng một Thiên Cơ các, tiến hành phân loại, chỉnh lý những kiến thức này sau đó lại bỏ vào Tàng Thư các.
Nghe nói, nữ vương đương nhiệm của đế quốc cực kỳ coi trọng Thiên Cơ các, cung cấp không ít tài nguyên, thậm chí còn không biết tìm tù đâu ra một tu sĩ tới đảm nhiệm vị trí Các chủ Thiên Cơ các.
Vị Các chủ này cực kỳ thần bí, không có người nào từng gặp hắn.
Chỉ là thỉnh thoảng nghe người khác nhắc qua, dường như gọi là... Sở tiên sinh.
Sở tiên sinh?
Đây giống như là một tôn xưng hơn, đến mức tên thật cũng không có ai biết, nhưng rất nhiều người đều biết, Sở tiên sinh này không phải người bình thường.
Nếu không thì cũng sẽ không được vương hậu ủy thác trách nhiệm này.
Đế quốc, Thiên Cơ các.
Sở Cuồng Nhân đang tiến hành phân loại một số điển tịch văn minh, thậm chí thỉnh thoảng cũng sẽ sắp xếp kinh nghiệm của bản thân thành sách.
Không sai, hắn chính là vị Sở tiên sinh kia.
Về phần tại sao không tuyên bố với toàn thể quốc dân mình đã trở về, chủ yếu là vì hắn không muốn gây ra náo động quá lớn.
Lại nói, bây giờ đế quốc Thương Khung phát triển rất tốt, có hắn hay không có hắn đều không khác mấy, hắn không muốn can thiệp quá mức vào sự phát triển của đế quốc.
Có lẽ, không bao lâu nữa hắn sẽ rời đi, nếu đã như vậy, cần gì phải quá gióng trống khua chiêng chứ?