Bắt Đầu 10 Lần Rút Sau Đó Vô Địch (Full)
Chương 996: Tiến về Bồng Lai Đảo, chẳng lẽ là vị nào? Tiên lộ
“Lam Vũ, lấy chậu nước đến đây, công tử nhà ngươi đau đầu...”
Sở Cuồng Nhân lại gọi một tiếng.
Hiển nhiên là dáng vẻ say rượu.
Ngộ Thần Tửu, Thái Thượng đầu.
Mặc dù có thể để hắn liên tiếp tự sáng tạo tiên pháp, cảm ngộ rất nhiều, nhưng liên tiếp mấy vò, chỉ sợ ngay cả tiên nhân cũng say đến bất tỉnh nhân sự.
“Người đâu...”
Sở Cuồng Nhân gọi vài tiếng cũng không phát hiện nửa bóng người.
Hắn hơi nghi hoặc một chút.
Qua một hồi lâu, hắn mới chậm rãi từ trong trạng thái say rượu khôi phục lại, múc chậu nước rửa mặt.
“Mọi người đi đâu rồi?”
“Đi Bồng Lai Đảo.”
Trong đầu, giọng nói của Tiểu Ái vang lên.
“Cái gì?”
“Bồng Lai Đảo, đạo thống của Tiệt Giáo trong truyền thuyết, đạo trường của Thông Thiên Giáo Chủ?” Sở Cuồng Nhân sửng sốt một chút nói.
“Đúng thế.”
“Nơi này lại hiện thế.”
Sở Cuồng Nhân có chút ngoài ý muốn.
“Haiz, ngay cả tiểu hồ ly cũng đi, bỏ lại một mình ta cô đơn ở đây, không có ý nghĩa.” Sở Cuồng Nhân thở dài.
Được rồi, rút phần thưởng an ủi mình một chút đi.
Mấy tháng nay mình vẫn say rượu, không rút phần thường, hi vọng lần này góp nhặt vận khí mấy tháng có thể bạo phát một chút.
Sở Cuồng Nhân âm thầm nghĩ, mở Huyễn Tưởng Luân Bàn ra rút thưởng.
“Chúc mừng kí chủ rút được một tấm thẻ ngộ đạo cấp Thần.”
Thẻ ngộ đạo Thần cấp?
Trước kia hắn cũng rút được thẻ ngộ đạo, nhưng thẻ ngộ đạo Thần cấp thì đây là lần đầu tiên rút được, căn cứ theo giới thiệu, tác dụng của cái thẻ này còn gấp Ngộ Thần Tửu mười lần, hơn nữa có thể duy trì hiệu quả trong ba ngày.
“Ba ngày, hơn Ngộ Thần Tửu gấp mười lần sao?”
“Nghe cũng không tệ lắm, nhưng cũng không quá kinh hỉ, hơn nữa, đã rất lâu rồi ta không rút được phần thưởng cấp Siêu Thần.”
Sở Cuồng Nhân nhếch miệng.
Không tính hài lòng, nhưng cũng không quá thất vọng.
Hắn thu thẻ ngộ đạo vào, lưu lại chờ ngày sau dùng.
Còn phần thưởng cấp Siêu Thần, nhiều năm như vậy, hắn chỉ rút được bốn lần mà thôi, tỷ lệ kia, mặc dù có Hạnh Vân Quang Hoàn gia trì nhưng vẫn thấp đến mức khiến người ta giận sôi, hắn cũng không ôm ấp hy vọng quá lớn.