Bắt Đầu 10 Lần Rút Sau Đó Vô Địch (Full)
Chương 965: Thăng Tiên trì, Oán Phật ba đầu sáu tay, Vạn Pháp Thần Liên chủng
“Sở đạo hữu, hôm nay từ biệt, nếu ngày sau ngươi rảnh rỗi, có thể đến Bách Gia thư viện, ta sẽ quét dọn giường chiếu đón tiếp.”
Cố Lưu Phương cười nói với Sở Cuồng Nhân, đối mặt với một vị tuyệt thế tiên chủng như thế, chỉ cần không ngu xuẩn, hắn ta cũng biết phải kết giao thật tốt.
Cho dù không kết giao, cũng tận lực không trở mặt.
“Bách Gia thư viện sao? Ta nhớ kỹ.”
Sở Cuồng Nhân khẽ vuốt cằm.
Trong truyền thuyết, Bách Gia thư viện truyền thừa cực kỳ lâu đời, thư viện có giấu đủ loại điển tịch tu hành, bí văn cổ lão.
Nếu có thời gian, hắn sẽ đến bái phỏng.
Dù sao, bản thân muốn khai sáng bản nguyên thuộc về mình, đi một đường từ xưa đến nay chưa có ai đi.
Con đường này, không chỉ cần quyết tâm, còn cần nội tình tri thức vô cùng thâm hậu, Bách Gia thư viện, là nơi hấp thu tri thức tốt.
Sau khi bái biệt hai người, Sở Cuồng Nhân liền rời đi.
Cổ Vô Tình đứng tại chỗ nhìn Cố Lưu Phương, nói: “Vị đạo hữu này, ngươi là người của Bách Gia thư viện sao?”
“Chính là Cố Lưu Phương của Bách Gia thư viện.”
Hai mắt Cổ Vô Tình tỏa sáng, “Nghe đồn Bách Gia thư viện thờ phụng hữu giáo vô loại, không biết có thể tiếp nhận kẻ ngoại lai này không?”
“Đương nhiên, trong thư viện ta có không ít kẻ ngoại lai.”
Cố Lưu Phương cười nói.
“Vậy không biết ta gia nhập thư viện như thế nào?”
Cổ Vô Tình muốn báo thù cho Cổ gia, đầu tiên, hắn ta phải sống sót trong Thanh Lan Tiên giới, mà ở đây, kẻ ngoại lai không được chào đón, trước hết, hắn ta phải tìm một thế lực cường đại gia nhập mới được.
Bách Gia thư viện là một lựa chọn rất tốt.
“Đạo hữu theo ta trở về, ta sẽ dẫn ngươi gia nhập.”
“Đa tạ.”
...
Mấy người Sở Cuồng Nhân rời khỏi di chỉ đạo thống cổ đại.
Sau đó, đi vào một dáy núi trống trải không người, Sở Cuồng Nhân hỏi Lam Vũ về truyền thừa của nữ tử Vũ Nhân kia.
“Vị nữ tử kia chính là cường giả chí cường của tộc Vũ Nhân trên Tiên giới, nàng đã vẫn lạc tại kỉ nguyên trước, nhưng lại vận dụng thủ đoạn nào đó, bảo lưu Tiên Thể và tiên thức của mình, lưu lại nơi đây, chờ truyền thừa...”