Bắt Đầu 10 Lần Rút Sau Đó Vô Địch (Full)
Chương 860: Vô tận ánh trăng, Nguyệt Huy Chi Tinh, Vương Hàng do dự
“Trăng sáng tự thuở nào...”
Sở Cuồng Nhân vừa mới đọc một câu.
Nhất thời, thiên địa tĩnh mịch!
Ánh trăng bốn phía đồng thời đình chỉ lưu chuyển.
Mọi người thấy thế, đồng tử co rụt lại.
Đây là tình huống như thế nào?
Vừa mới đọc câu mở đâu, đã dẫn phát loại dị tượng này? !
“Nâng chén hỏi trời xanh...”
Oanh!
Ánh trăng bốn phía lập tức sôi trào.
Vô số ánh trăng như trăm sông đổ về một biển dâng trào về phía Sở Cuồng Nhân, hội tụ hình thành một đạo quang trụ to lớn hơn vạn trượng!
Ánh sáng kia chiếu rọi bầu trời, toàn bộ tu sĩ trong cổ thành Thần Nguyệt đứng từ xa cũng nhìn thấy được, đều bị hấp dẫn tâm thần.
Đồng thời, giọng nói của Sở Cuồng thanh cũng từ trong cột sáng quanh quẩn ra.
“Trăng sáng tự thuở nào, nâng chén hỏi trời xanh...”
Trong cổ thành Thần Nguyệt, vô số tu sĩ nghe thấy câu thơ này, vô số người đọc lại, ánh mắt càng ngày càng sáng.
“Đây là người nào đang làm thơ?”
“Thơ hay, có thể khiến toàn bộ Nguyệt Luân bí giới cộng minh!”
“Thơ này, hình như còn chưa làm xong.”
Mọi người chấn kinh.
Một bài thơ còn chưa hoàn thành đã khiến toàn bộ Nguyệt Luân bí giới cộng minh, đây là tinh diệu tuyệt luân thi từ cỡ nào a!
Chẳng lẽ là Thi Tiên hạ phàm sao?
Nhìn trên đài Vọng Nguyệt.
Quanh người Sở Cuồng Nhân bao phủ vô tận ánh trăng, tiếp tục ngâm tụng.
“Cung khuyết trên trời chẳng rõ, đêm nay vốn thuộc năm nào.”
“Ta muốn cưỡi gió mây về đó, lại sợ lầu quỳnh gác ngọc, lạnh buốt chỗ riêng cao... Soi khắp gác tía, tà xuống cửa che màn gấm... Cần chi oán hận...” (*)
(*): Bài thơ Thủy Điệu Ca Đầu của Tô Thức.
Giọng nói của Sở Cuồng Nhân quanh quẩn trong toàn bộ cổ thành Thần Nguyệt.
Tất cả mọi người nghe thấy bài thơ này, đều mê say.
Cho dù là Đạo Chủ, cũng bị ý cảnh trong đó hấp dẫn thật sâu.
Mà trên không trung, vầng trăng sáng đang điên cuồng rung động, ánh trăng đếm mãi không hết từ trong đó tuôn ra, hướng về phía Sở Cuồng Nhân.
Quang trụ ánh trăng không ngừng lên cao.