Bắt Đầu 10 Lần Rút Sau Đó Vô Địch (Full)
Chương 628: Trảm tàn niệm, lại hủy đất tổ, nghe ngươi đánh rắm
Bên trong đất tổ Kiếm tộc, Sở Cuồng Nhân gặp phải cường địch.
Một tàn niệm của Kiếm Đế!
Hai bên đại chiến, kiếm đạo của mỗi người đều được phát huy, âm thanh leng keng phát ra từ sự va chạm của trường kiếm giống như mưa rơi bên tai không dứt.
Mà mỗi một lần va chạm, đều là cuộc đối đầu khắc nghiệt nhất trong kiếm đạo!
"Đây chính là đế đạo sao?"
"Quả nhiên, dưới đế lộ, khó có thể cạnh tranh với đế đạo! Nhưng mà ngươi chỉ có tàn niệm và thân thể tàn phế, có thể phát huy bao nhiêu uy lực đế đạo chứ?" Sở Cuồng Nhân vung Côn Ngô Kiếm trong tay, giọng điệu lạnh nhạt nói.
"Đủ để giết ngươi!"
Đế giả Kiếm tộc lạnh giọng nói ra.
Trên người hắn bộc phát ra uy áp đế đạo kinh người, đúng là khiến cho kiếm đạo của Sở Cuồng Nhân cảm nhận được cảm giác bị trấn áp.
Sở Cuồng Nhân, lần đầu tiên bị áp chế đến mức này.
Nhưng chẳng những hắn không kinh hoảng, ngược lại càn thấy thích thú hơn, vung Côn Ngô Kiếm, phát huy Đạo của mình vô cùng tinh tế!
Ở trong quá trình này, Đạo vừa đột phá đến cực hạn dường như có xu thế muốn tăng thêm một bước.
Hắn đang lợi dụng đế đạo này, rèn luyện Đạo của chính mình!
"Muốn mượn Đọa của ta tu luyện, ngươi cũng thật là ngông cuồng!" Đế giả Kiếm tộc hừ lạnh một tiếng, phát huy sức mạnh đến mức cực hạn.
Một kiếm chém ra, đánh cho Sở Cuồng Nhân bay ra ngoài.
"Ha ha, sức mạnh đế đạo, coi như ta đã nhìn thấy phần nổi của tảng băng, trận chiến này cũng nên kết thúc rồi." Sở Cuồng Nhân cười nhạt nói.
Nghe thấy lời hắn nói, lông mày Đế giả Kiếm tộc cau lại: "Ngươi có ý gì, kết thúc cái kia? Chẳng lẽ, ngươi muốn chạy trốn sao?"
"À, không, là giết ngươi!"
Sở Cuồng Nhân khẽ cười một tiếng, vừa bước tới, đạo vận dồi dào được phát huy đến mức cực hạn, pháp môn vô địch bạo phát, trong hư không đột nhiên xuất hiện từng đạo văn đan xen nhau, tuôn ra uy áp kinh khủng.
"Đây là... Ảo diệu! !"
Đồng tử Đế giả Kiếm tộc đột nhiên co rụt lại, vô cùng kinh hãi.
Ảo diệu, đó là phát huy pháp môn tu hành của chính mình đến mức cực hạn, đó là pháp môn tu hành riêng của mỗi người tu hành!