Bắt Đầu 10 Lần Rút Sau Đó Vô Địch (Full)
Chương 567: Ta không làm được, luyện hóa địa mạch tinh nguyên, bước vào Chuẩn Đế
“Ngưng Ngọc đạo hữu là thánh nữ cao quý của Thất Tình môn, mặc kệ là tu vi hay thiên tư, đều là nhân tuyển tốt nhất.”
Sở Cuồng Nhân thu lại suy nghĩ đã phóng xa như ngựa hoang mất dây của mình, từ tốn nói.
“Ngươi biết, ta không hỏi ngươi cái này.”
Lãnh Nguyệt tiên tử sâu kín nói.
“Lời Lãnh đạo hữu nói, tại hạ không rõ ràng.” Sở Cuồng Nhân giả vờ hồ đồ.
Nói đùa, hắn là hoa đã có chủ.
Lãnh Nguyệt tiên tử muốn dẫn dụ mình vượt quá giới hạn, không có cửa đâu!
“Vậy ta nói thẳng, ta hi vọng, ngươi có thế để Ngưng Ngọc yêu mến ngươi.”
“Khụ khụ, Lãnh đạo hữu, tha thứ cho tại hạ không thể nghe theo, chuyện tình cảm không thể cưỡng bách, ta không có tâm tư kia với Ngưng Ngọc đạo hữu.”
“Ngươi có hay không không quan trọng, quan trọng là phải để Ngưng Ngọc có.”
Sở Cuồng Nhân càng thêm hồ đồ, “Lãnh đạo hữu, ngươi đang giật dây cho ta đi câu dẫn Ngưng Ngọc đạo hữu, để ta làm... Kẻ đồi bại? !”
“Ý tứ của ta cũng gần như vậy.” Lãnh Nguyệt tiên tử sờ cằm nói.
Sở Cuồng Nhân mộng.
Hai sư đồ này có thù lớn thế nào a?
Không đúng, nhìn quan hệ của hai người này rất tốt mà, hôm qua sư đồ hai người còn lộ ra dáng vẻ có thể trả giá vì đối phương, làm sao chớp mắt đã thay đổi rồi?
Đều nói nữ nhân dễ thay đổi, nhưng thay đổi như vậy cũng quá nhanh đi.
“Ngươi đừng hiểu lầm, ta muốn ngươi làm như thế, là vì muốn trợ giúp Ngưng Ngọc tu hành, để nàng yêu mến ngươi, sau đó lại quên ngươi, khiến vong tình đạo chính thức đại thành.”
Lãnh Nguyệt tiên tử nói.
Nghe thấy vậy, Sở Cuồng Nhân mới chợt hiểu, chính là coi hắn là người công cụ đây.
“Vậy nếu nàng yêu mến ta, không thể quên được ta thì phải làm sao?”
“Chuyện này ngươi không cần lo lắng, ta tự có biện pháp.”
Sở Cuồng Nhân trầm ngâm một hồi, sau đó lắc đầu, “Ngại quá, chuyện này, ta thật sự không làm được.”
Để hắn đi lừa gạt cảm tình của một nữ nhân, khiến đối phương yêu mến mình, mà mình lại không thích nàng, chuyện như vậy, Sở Cuồng Nhân hắn không thể làm được.
“Chậc chậc, xem ra ta không nhìn lầm ngươi, ngươi càng cự tuyệt, càng nói rõ phẩm tính của ngươi cao khiết, nói rõ Ngưng Ngọc không nhìn lầm người.”