Bắt Đầu 10 Lần Rút Sau Đó Vô Địch (Full)
Chương 463: Sát Đạo Tử chiến Mộ Dung Hiên, Nam Cung Hoàng, Tử Khí Đông Lai Tam Vạn Lý
Chuyện Sát Đạo Tử đồ sát đệ tử trước kia của Huyền Thiên tông, vô cùng gây xôn xao bên trong tinh vực Thương Khung, vô số người đều đang theo dõi.
Không có người đứng ra chỉ trích đối phương, cũng không ai đứng ra bên vực.
Ngược lại.
Những đạo thống có thù oán với Sở Cuồng Nhân như Huyền Hoàng Thần Cung đang cực kỳ vui mừng, càng ra sức chửi bới Sở Cuồng Nhân.
"Sở Cuồng Nhân này thật là máu lạnh vô tình, những người này dù nói thế nào cũng từng là đệ tử của Huyền Thiên tông, hắn lại không ra quản."
"Chậc, vì tự vệ, tánh mạng của đệ tử cũng không để ý."
"Đây chính là chưởng môn của Huyền Thiên tông sao? Thật sự khiến cho người ta buồn nôn."
Tiếng chửi bởi ngày càng càng tăng.
Mà bên trong chiến trường cổ đại.
Sát Đạo Tử nhìn mặt trời mới mọc phía xa, nhếch miệng cười một tiếng, nhìn về phía tu sĩ đang hoảng sợ ở sau lưng, nói: "Hôm nay, chưởng môn của các ngươi vẫn không xuất hiện, cho nên, hiện tại các ngươi vẫn phải chết."
"Tại sao chứ? Chúng ta đã không còn là đệ tử của Huyền Thiên tông, Sở Cuồng Nhân hắn không cần xuất thủ vì chúng ta, ngay cả khi ngươi giết hết đám người chúng ta cũng không có tác dụng." Một cái tu sĩ lớn tiếng nói.
"Mặc kệ có tác dụng hay không, cũng phải thử một chút."
Sát Đạo Tử từ tốn nói.
Vươn tay hội tụ Thiên Địa Sát Khí, khi lại muốn giết một ngàn người.
Nhưng lúc này, một đạo kiếm quang chợt lóe lên!
Kiếm quang này vô cùng sáng, quấn lấy nó là một luồng khí tức vô cùng sắc bén, hung hăng chém về phía cánh tay của Sát Đạo Tử.
Kiếm quang chợt lóe lên, nhưng cánh tay của Sát Đạo Tử rung lên, kiếm quang kia có chém xuống, cũng căn bản không gây ra cho hắn vết thương nào.
"Há, có người đến tìm chết."
Người đến là hai thanh niên cầm kiếm.
Nhìn thấy hai người này, Sát Đạo Tử lộ ra vẻ đăm chiêu: "Mộ Dung Hiên đứng thứ bốn mươi chín trong Tiềm Long Bảng, Nam Cung Hoàng đứng thứ năm mươi mốt, không nghĩ tới Sở Cuồng Nhân không tới, ngược lại là các ngươi đến tìm chết trước."
"Hươu chết vào tay ai, còn chưa biết chắc đâu."