Bắt Đầu 10 Lần Rút Sau Đó Vô Địch (Full)
Chương 307: Lam Vũ đột phá, trận chiến cuối cùng, Sở Cuồng Nhân khác thường
Một ngọn giáo dài màu trắng được phóng ra từ trong đầm lầy!
Đột nhiên xuất hiện đòn tấn công khiến sắc mặt Thường Ngạo thay đổi, hắn điên cuồng vung quyền, các luồng đạo vận dồi dào, bùng nổ trong nháy mắt!
Nhưng trong nháy mắt, luồng đạo vận này lại bị ngọn giáo màu trắng phía dưới xuyên qua, hung hăng đánh vào nội giáp trên ngực hắn..
Tuy nội giáp là Thánh Khí, nhưng phản lực do mũi giáo tạo ra vẫn khiến cho Thường Ngạo phát ra tiếng kêu thảm thiết thê lương.
Một vụ nổ xảy ra, khiến Thường Ngạo bị đánh bay ra ngoài, ngã trên mặt đất.
Mà trong đầm lầy, Lam Vũ từ từ bay ra ngoài, tuy cơ thể vẫn toàn là bùn, nhưng trên người vẫn tràn ngập quang huy thần thánh nhàn nhạt như cũ.
"Ngươi, đột phá!"
Thường Ngạo nằm trên mặt đất, gương mặt không thể tin nổi.
Hắn đã nhìn ra tình hình hiện tại của Lam Vũ, là đột phá từ tỏng trận chiến, từ Tôn giả trung kỳ đạt đến hậu kỳ! !
"Nhờ ngươi đánh ta vào đầm lầy, phần lớn hắc ám chi khí tiến vào cơ thể của ta, ngược lại lại gây ra phản ứng, vốn dĩ ta đã sắp đột phá rồi, ngược lại một nhát đó giúp ta bớt được không ít chuyện."
Lam Vũ từ tốn nói.
Giống như khi Sở Cuồng Nhân đang huấn luyện Thương Tình Tuyết, dùng nhiệt độ cao kích thích Đạo Thể của đối phương sinh ra luồng khí lạnh.
Tuy hắc ám chi khí có thể áp chế quang minh chi lực, nhưng ở một mức độ nhất định, cũng có thể kích thích cơ thể Thần Thánh của Quang Minh tiến hóa.
Cũng giống như vòng tuần hoàn của âm và dương, lặp lại không ngừng.
Đương nhiên, đây là một lần thử nghiệm cực kì nguy hiểm, nếu bất cẩn một chút, có thể sẽ nổ chết ngay tại chỗ.
Chỉ có thể nói vận khí của Lam Vũ quá tốt rồi.
Tay Lam Vũ cầm Quang Minh Quyền Trượng, đạo vận trong cơ thể chuyển động, linh lực hội tụ trên đỉnh của quyền trượng, chuẩn bị đánh về phía Thường Ngạo.
Mà lúc này Thường Ngạo đã sớm bị một kích vừa rồi đánh nát gân cốt trong cơ thể, hiện tại nằm trên mặt đất, chỉ cử động một lần cũng khó khăn.
Chỉ cần một đòn này rơi xuống, Thường Ngạo hẳn phải chết!