Bắt Đầu 10 Lần Rút Sau Đó Vô Địch (Full)
Chương 276: Tiến về Bạch Hổ vực, không thấy qua việc đời, không bằng tới luận đạo
“Một khúc này đã khiến mấy Đạo Tử tiến vào trạng thái lĩnh ngộ rồi?”
Các Thánh Nhân của Huyền Thiên tông vô cùng kinh ngạc.
Không ngờ tiếng đàn của Sở Cuồng Nhân lại có hiệu quả này, nhưng cẩn thận suy nghĩ, trong tiếng đàn ẩn chứa đạo vận lại cảm thấy đương nhiên.
Quả nhiên cầm âm kia là nhân gian hiếm thấy.
Đó là âm thanh tự nhiên chân chính!
Những ngày này, mấy người kia được Sở Cuồng Nhân huấn luyện, đã sớm tích lũy không ít cảm ngộ, bây giờ được cầm âm dẫn đạo, một mạch bạo phát, tiến vào trạng thái lĩnh ngộ, thực lực tăng mạnh cũng không phải không được.
“Lam Vũ, sau này ngươi đàn chiếc đàn này đi.”
Sở Cuồng Nhân cười, thu hồi cổ cầm.
Sau đó, giống như hắn nhớ tới cái gì, nói với Lam Vũ: “Đúng rồi, ngươi nói ta có nên đặt tên cho chiếc cổ cầm này không?”
“Nhiễu Lương, chiếc cổ cầm này tên là Nhiễu Lương.”
Lam Vũ vội vàng nói, “Đây là Như Yên trưởng lão nói.”
Nàng nhớ lại lúc Như Yên trưởng lão giao cổ cầm cho nàng, trịnh trọng nói cái tên này cho nàng, bảo nàng đừng để Sở Cuồng Nhân lấy tên.
Năng lực lấy tên của hắn, bà ấy thật sự không dám khen tặng.
“Ừm? Dư âm còn văng vẳng bên tai, ba ngày không dứt sao? Đúng là tên tốt, đáng tiếc, lúc đầu ta còn muốn lấy tên là Kinh Lôi đấy.”
Sở Cuồng Nhân tiếc hận nói.
Kinh Lôi?
Thanh âm lớn sao?
Trong lòng Lam Vũ không nhịn được thầm mắng một câu đậu đen rau muống.
Sau khi đám người Nam Cung Hoàng đánh bại phân thân kiếm khí liền tụ tập lại một chỗ nghị luận, thảo luận cầm âm vừa rồi.
“Các ngươi có biết cầm âm vừa rồi ở đâu ra không? Quá huyền diệu, ta nghe một chút đã tiến vào trạng thái lĩnh ngộ rồi.”
“Đúng vậy, quá lợi hại.”
“Loại đạo vận mênh mông kia, ta chưa từng nghe thấy, người đàn ra tiếng kia nhất định là một vị đại tông sư cầm đạo khó lường.”
“Nhưng làm sao vị đại tông sư này lại xuất hiện ở đây?”
“Hơn nữa còn giúp chúng ta lĩnh ngộ.”