Bắt Đầu 10 Lần Rút Sau Đó Vô Địch (Full)
Chương 241: Như Lai Vãng Sinh Chú
Một kiếm chém chết mấy vạn Sát Linh!
Sở Cuồng Nhân bày ra chiến lực chấn nhiếp tất cả mọi người ở đây.
Mà đám Sát Linh cũng phát hiện Sở Cuồng Nhân không dễ chọc, không nhằm vào hắn nữa, lại lao về phía những người khác chém giết.
Chiến tranh vẫn đang tiếp tục.
Sở Cuồng Nhân cau mày, mặc hắn không sợ một triệu Sát Linh này, nhưng muốn giết sạch bọn chúng cũng không phải chuyện dễ dàng.
Cho dù dùng một kiếm giết mấy vạn Sát Linh, vậy cũng phải ra mười mấy kiếm.
Hơn nữa, đám Sát Linh này cũng không tụ tập tại một chỗ để cho hắn chém giết.
Chờ hắn giết chết hết Sát Linh, đoán chừng người của Thiên Vũ tông đều bị đánh giết rồi, chuyện này, hắn không muốn nhìn thấy.
“Nếu ta đã đến đây, vậy không thể để thương vong gia tăng, không biết một triệu Sát Linh này có thể cản được Như Lai Phật quang của ta không! !”
Trong mắt Sở Cuồng Nhân bắn ra một đạo kim quang óng ánh.
Chỉ thấy hắn thu hồi Côn Ngô Kiếm, khoanh chân ngồi ngay ngắn trên hư không.
Một cỗ đạo vận vô cùng huyền diệu bỗng nhiên khuếch tán ra, cỗ đạo vận này khiến Vô Diệp cách đó không xa cảm giác được, trên mặt lộ ra vẻ nghi ngờ không hiểu.
“Đây là...”
Trên người Sở Cuồng Nhân có một cỗ đạo vận khuếch tán ra.
Kim quang vô cùng sáng chói từ trên người hắn lan tràn ra, mang theo một cỗ phật ý từ bi cuồn cuộn.
“Như Lai Vãng Sinh Chú!”
Trên mặt Sở Cuồng Nhân lộ ra vẻ trách trời thương dân, phật quang trên người sáng đến cực hạn, phật quang cuồn cuộn như biển lan tràn ra.
Một đám Sát Linh bị phật quang tác động đến, liên tiếp phát ra tiếng kêu thảm, oán khí trên người giống như tuyết trắng gặp mặt trời gay gắt, trong nháy mắt đã bị hòa tan, biến mất.
Đây chính là công pháp cấp truyền thuyết mà hắn rút thưởng được, Như Lai Vãng Sinh Chú!
Vô Diệp bị một màn trước mặt làm cho rung động đến trợn mắt há hốc mồm.
“Phật quang? !”
“Tại sao trên người hắn lại có phật quang?”
Phật quang là đặc thù của tu sĩ Phật gia, tu sĩ bình thường không có được.