Bắt Đầu 10 Lần Rút Sau Đó Vô Địch (Full)
Chương 237: Một chưởng vỗ nát, xảy ra chuyện gì, ta đều quên
“Công tử.”
Lam Vũ nhìn thấy đại quân Sát Linh, trên mặt tràn đầy ngưng trọng.
“Đi! Đi xem một chút.” Sở Cuồng Nhân cau mày, lập tức phóng về phía cổ quốc Lâu quốc.
Mà lúc này, kết giới Lâu thành đã bị dại quân Sát Linh vô tận phá hỏng, cổ thành lớn như vậy bại lộ dưới ánh mặt trời.
Ngoài thành, một quả cầu cát từ vô số hạt cát ngưng tụ mà thành bỗng nhiên chấn động một cái, sau đó, hạt cát tróc ra, quả cầu cát tiêu tán.
Đám người Lý Tiêu Vân nhìn xung quanh, không khỏi nhẹ nhàng thở ra.
“Cuối cùng đám Sát Linh kia đã đi rồi.”
“Phù, sống sót sau tai nạn a.”
“Quá kinh khủng, thực sự quá kinh khủng, ta ở cổ chiến trường lâu như vậy rồi, nhưng chưa bao giờ thấy oán khí mạnh như của đại quân Sát Linh.”
“Thành Thổ Dương, sợ là không giữ được.”
Trong lòng mọi người vẫn còn sợ hãi nói.
“Khốn khiếp, đều tại cái tên Thương Hàn đáng chết kia, tự tiện lấy Chuẩn Đế binh đi, phá hỏng phong ấn.” Tên mặt sẹo nổi giận mắng.
Nhắc đến chuyện này, trên mặt những người này cũng tràn đầy lửa giận.
Lần này, bọn họ thật sự thua thiệt lớn!
Tổn thất nhiều người như vậy, thật vất vả tìm được cổ thành Lâu quốc, nhưng nửa cái lông cũng không thể tìm thấy trong bảo tàng Lâu quốc.
Thậm chí còn phóng thích đại quân Sát Linh đã bị phong ấn mấy vạn năm ra ngoài, mà kẻ cầm đầu Thương Hàn kia lại là Thiếu đế Thương tộc, dựa vào thực lực và bối cảnh của bọn họ, căn bản không thể bắt người ta thế nào.
Việc này, chỉ có thể cắn nát hàm răng nuốt xuống bụng thôi.
“Đi thôi, nơi này không thể ở lại nữa.”
Lý Tiêu Vân nói.
Hắn ta mang theo mấy người muốn rời khỏi.
Lúc này, ở trước mặt bọn họ bỗng nhiên xuất hiện hai bóng người.
“Là bọn họ!”
Tên mặt sẹo nhìn thấy hai người đi đến, nói: “Hai người này chính là người có Thánh Khí tàn khuyết mà ta nói.”
Nói đến đây, trong mắt hắn ta bắn ra một tia lạnh, “Bảo tàng Lâu quốc đã không còn, kiện Thánh Khí tàn quyết kia cũng không thể buông tha nữa.”