Bắt Đầu 10 Lần Rút Sau Đó Vô Địch (Full)
Chương 203: Diệt Ma thú, Xuân Phong Hóa Vũ Thuật, Vô Thượng Căn Cơ Tôn giả
Linh hồn của Tam Đầu Khuyển bị Câu Hồn Tác câu ra, ra sức muốn tránh thoát, khiến một đầu Câu Hồn Tác phải rung động.
“Ha, thật không hổ là linh hồn cấp bậc Thánh Vương, bị hút đi nhiều lực lượng như vậy mà vẫn còn sống.”
Sở Cuồng Nhân nhướng mày một cái, linh lực cuồn cuộn tràn vào Câu Hồn Tác, lúc này mới buộc chặt linh hồn của Tam Đầu Khuyển.
“Thả ta ra! Thả ta ra!”
Tiếng rống giận của Tam Đầu Khuyển vang lên không ngừng, nhưng vẫn không thể tránh thoát.
Lúc trước nó bị Phệ Hồn Chủy hấp thu quá nhiều lực lượng linh hồn, hiện tại cũng tự mình thiêu đốt linh hồn, lực lượng linh hồn đã tiêu hao hơn phân nửa, cho dù nó giãy giụa thế nào, đều không thể tránh thoát Câu Hồn Tác!
Cộng thêm Câu Hồn Tác phóng xuất ra một cỗ âm lãnh chi khí, giống như có thể tê liệt linh hồn, càng khiến linh hồn của nó dần không còn chút sức lực nào.
Qua một lúc lâu, đột nhiên Sở Cuồng Nhân kéo Câu Hồn Tác một cái, một bộ linh hồn Thánh Vương lập tức tiêu tán trong thiên địa.
“Phù, thành công.” Thánh Nhân của Bạch Liên giáo nhẹ nhàng thở ra.
Bạch Liên đầy trời tiêu tán.
Bạch Liên to lớn do vô số đạo văn ngưng tụ thành bị ma khí trùng kích, vốn đã gần sụp đổ, Thánh Nhân của Bạch Liên giáo rút linh lực về, cuối cùng cũng không cách nào chèo chống nữa, xuất hiện vết rách, sau đó hóa thành vô số điểm sáng.
Còn Tam Đầu Khuyển đã mất linh hồn nằm rạp trên mặt đất, trên thân còn lưu lại ma khí và hung sát chi khí cuồn cuộn.
“Bái kiến Sở đạo hữu.”
Thánh Nhân của Bạch Liên giáo đi đến trước mặt Sở Cuồng Nhân thở dài hành lễ.
“Hữu lễ.” Sở Cuồng Nhân chắp tay đáp lễ.
“Lần này nhờ có đạo hữu đến đây tương trợ, nếu không, còn không biết chuyện này sẽ phát triển thế nào nữa.”
“Chuyện này nên làm, lại nói trên người ta còn có chức vị Thái thượng trưởng lão của Bạch Liên giáo, hơn nữa, Bạch Liên giáo và Huyền Thiên tông ta như thể chân tay, sao ta có thể ngồi nhìn mặc kệ được.” Sở Cuồng Nhân nói.
Sau đó, hắn nhìn thi thể của Tam Đầu Khuyển nằm trên mặt đất, trong mắt lướt qua một vệt nhiệt huyết.