Bắt Đầu 10 Lần Rút Sau Đó Vô Địch (Full)
Chương 164: Ngươi Đang Uy Hiếp Ta, Lần Đầu Sử Dụng Câu Hồn Tác
"Không ngờ Sở đạo hữu còn là đại tông sư luyện đan, thật là đa tài đa nghệ." Càn Vương đi tới nói.
Phía sau ông ta, một đám tu sĩ đều xông tới lấy lòng.
"Sở đạo hữu có thiên tư tuyệt thế, hơn nữa còn biết luyện đan, thật khiến người ta kinh diễm, lão thân bội phục a."
"Đúng vậy, lão phu cũng hiểu sơ lược về luyện đan chi đạo, nhưng so với Sở đạo hữu đúng là gặp sư phụ, làm trò hề cho thiên hạ."
"Sở đạo hữu, trong nhà ta có một nữ nhi, năm nay hai mươi tuổi, cực kì ngưỡng mộ Sở đạo hữu, lúc nào để hai người gặp mặt một lần nhá?"
Các tu sĩ mồm năm miệng mười nói.
Thậm chí bắt đầu có người muốn mai mối với nữ nhi của mình.
Càn Vương nhìn bọn họ, khóe miệng co giật hai lần, đám gia hỏa mất mặt xấu hổ này, không biết rụt rè một chút!
"Sở đạo hữu, dưới gối quả nhân có một nữ nhi, cầm kỳ thư họa đều tinh thông, có cần quả nhân bảo nàng đến nói chuyện giải buồn với ngươi không?"
Càn Vương cười nhạt nói.
Một đámg tu sĩ: "......"
Chuyện này cũng không thể trách bọn họ được, năng lực Cuồng Nhân bày ra quá khiến người ta rung động.
Không nói chiến lực, chỉ bằng năng lực luyện đan này, người nào dám cam đoan mình không có lúc đau đầu chóng mặt?
Người nào dám cam đoan mình sẽ không đi vào Thiên Nhân Ngũ Suy?
Năng lực đại tông sư luyện đan của Sở Cuồng Nhân quá quý giá, chỉ cần hắn nguyện ý, là có thể kéo dài tính mạng của một đám tu sĩ!
Dựa vào điểm này, cho dù Sở Cuồng Nhân tay trói gà không chặt cũng không ai dám đắc tội, ngược lại, có vô số người muốn kết giao với hắn.
Đối mặt với sự nhiệt tình của Càn Vương và một đám tu sĩ, trên mặt Sở Cuồng Nhân vẫn duy trì nụ cười, sau đó ứng phó với từng người.
Một lát sau, hắn nhìn về phía Lý Tinh Thần, "Lý huynh, hôm qua thanh trừ ma họa, ngươi xuất không ít lực, khổ cực rồi."
"Chuyện nên làm thôi, nhưng hôm nay Sở huynh đã cho ta một kinh hỉ, không ngờ ngươi còn biết luyện đan."