Bắt Đầu 10 Lần Rút Sau Đó Vô Địch (Full)
Chương 150: Tâm Thê, Đạo Tâm Bàn Thạch, Không Thể Lay Động
"Mệt quá, mệt chết lão tử rồi."
"Đúng là mệt mỏi, Thiên Sơn Trận này quá khó đi."
"Muốn nghe Thánh Nhân giảng đạo, thật sự không dễ dàng."
Trước cung điện Thánh Nhân, trong năm ngàn người, có đến một nửa số người nằm trên mặt đất, mệt mỏi đến chết đi sống lại.
Ngay cả đám Thiếu Đế như Cố Trường Ca, Ngạo Thương cũng phải thở dốc, hiển nhiên đã tiêu hao không ít thể lực, linh lực.
"Lam Vũ, ngươi còn tốt chứ?" Sở Cuồng Nhân nhìn về phía Lam Vũ bên cạnh, đối phương tiêu hao cũng không nhỏ, trên trán chảy ra một tầng mồ hôi mỏng.
"Không sao."
"Đại ca ca, ngươi thật lợi hại."
Lúc này, tiểu đạo đồng đi đến trước mặt Sở Cuồng Nhân, nói: "Tu vi của ngươi không sai biệt với bọn họ, nhưng ngươi lại không mệt mỏi."
Hắn ta chỉ đám thiên kiêu Ngạo Thương, Lâm Bá Thiên cách đó không xa nói.
Sắc mặt mấy người kia tối sầm lại.
Tên nhóc con này, biết thì biết, có cần nói ra như vậy không?
"Có lẽ do bọn họ quá yếu ớt."
Sở Cuồng Nhân cười nhạt một tiếng, mặc dù cùng cảnh giới, nhưng căn cơ của bọn họ kém hắn quá xa, đám người Ngạo Thương căn bản không có cách nào so với hắn.
Nghe thấy vậy, sắc mặt mấy người càng thêm khó coi, trong lòng tức giận mắng, ngươi mới yếu, cả nhà ngươi đều yếu!
Mọi người nghỉ ngơi một lát, sau đó nhìn về phía cung điện trước mặt, cung điện này vô cùng rộng rãi, mà bên dưới cung điện có một đầu bậc thang như dùng bạch ngọc đắp lên, trong lòng mọi người dần trở nên hưng phấn.
"Đây chính là nơi Thánh Nhân giảng đạo sao?"
"Thánh Nhân ở ngay chỗ này, chúng ta nhanh đi vào chiếm vị trí tốt đi."
"Không sai, đi thôi."
Một số tu sĩ không kìm nén được nội tâm kích động, vội vàng đi lên bậc thang, nhưng không đi được mấy bậc, bọn họ đã đứng nguyên chỗ, sau đó trên mặt lộ ra hoảng sợ, cũng có người lộ ra vẻ mừng như điên.
"Bọn họ sao vậy?"
Có tu sĩ đang định đi lên bậc thang vội vàng thu chân, nghi ngờ nhìn đám tu sĩ không thích hợp đứng trên cầu thang kia.