Bắt Đầu 10 Lần Rút Sau Đó Vô Địch (Full)
Chương 102: Lấy Sức Một Mình Đối Kháng Ma Tu, Một Hòn Đá Ném Hai Con Chim
Sở Cuồng Nhân nắm Thiên Hoang Ma Thương, cảm nhận lực lượng ẩn chứa trong đó, vô cùng cường đại, so với Thánh Kiếm Côn Ngô của hắn còn mạnh hơn rất nhiều!
"Đáng tiếc, là thương, mà không phải kiếm!"
Sở Cuồng Nhân có chút tiếc nuối.
Nhưng rất nhanh, hắn cũng không để tâm đến suy nghĩ này nữa, dù sao hắn tìm thanh ma khí này cũng không phải thiếu binh khí dùng.
"Ma khí hiện thế, trận ma họa này cũng nên giải quyết."
Sở Cuồng Nhân thầm nói, sau đó ném ma thương vào trong Càn Khôn giới.
Theo ma thương biến mất, đám tu vi vẫn bị mê hoặc tâm trí cũng dần dần khôi phục bình thường, một đám người cảm giác tê cả da đầu.
"Móa nó, thanh ma thương kia quá tà môn."
"Ma khí thật đáng sợ."
"Ta không thể khống chế được chính mình!"
Một đám tu sĩ vẫn còn sợ hãi.
Nhưng Sở Cuồng Nhân không có bất kỳ hứng thú gì với bọn họ, thản nhiên nói với Sơn Hà Đạo Tử: "Thả tin tức ra ngoài, nói Thiên Hoang Ma Thương ở chỗ ta, muốn, thì tới tìm ta!"
Mấy người Sơn Hà Đạo Tử cũng đoán ra suy nghĩ của Sở Cuồng Nhân.
Hắn muốn dùng ma thương làm mồi nhử, hấp dẫn tất cả ma tu trong Bắc Lăng Đạo Châu tới đây, sau đó một mẻ hốt gọn!
"Ta đi thông báo với Lý gia chủ, để bọn họ chuẩn bị sẵn sàng."
Sơn Hà Đạo Tử nghiêm túc nói.
Muốn một mẻ hốt gọn đám ma tu trong Bắc Lăng Đạo Châu bên cũng không phải một chuyện đơn giản, cần lượng lớn nhân thủ.
Thậm chí cần triệu tập những người đã phái ra trở về.
"Đừng làm hành động dư thừa nào khác, các ngươi chỉ cần lan rộng tin tức ra ngoài là được." Lúc này, Sở Cuồng Nhân mở miệng nói.
"Sở đạo hữu, ngươi có ý gì?"
Sơn Hà Đạo Tử có chút hoảng hốt.
"Cứ làm theo ta dặn là được." Sở Cuồng Nhân thản nhiên nói.
Nhìn thấy dáng vẻ bình tĩnh của hắn, đồng tử Sơn Hà Đạo Tử đột nhiên co rụt lại, trong đầu xuất hiện một suy nghĩ khủng bố lại hoang đường.
"Sở đạo hữu, chẳng lẽ ngươi định một mình đối phó với tất cả đám ma tu kia sao? Chuyện này không có khả năng, bây giờ trên khắp Bắc Lăng Đạo Châu có rất nhiều ma tu, một mình ngươi làm sao có thể ứng phó được."